Hà Anh và hành trình chăm sóc răng cùng cả gia đình

17/01/2018

Tuổi thơ lũ trẻ Việt Nam lứa 8x của chúng tôi thiếu thốn đủ thứ. Đầu tiên phải kể đến dinh dưỡng. Mẹ khi mang thai tôi, mặc dù gia đình đã cố gắng "tẩm bổ" hết sức, nhưng vì cũng chẳng có mấy để tẩm bổ, nên khi mẹ sinh tôi nặng 3kg7 trong khi mẹ người bé xíu có 1m55 - đã bị thiếu canxi trầm trọng. Thời đấy đâu đã có nhiều loại vitamin, canxi để có thể mua uống như bây giờ. Mẹ tôi sau đó và mãi đến giờ mỗi lần bị cơn thiếu canxi là bàn tay lại run lên, co rút lại phải uống thuốc. Còn tôi, hệ quả của việc thiếu canxi- dù theo gien của ba nên rất cao, nhưng răng tôi rất yếu! Ở tôi có 2 điểm "gót chân Asin" đó là răng và mắt. Mắt tôi thì cận thị từ nhỏ có lẽ do đọc sách giấy cũ màu nâu quá nhiều. Còn răng tôi từ nhỏ đã liên miên hết sâu răng này lại sâu răng khác. Phòng chữa răng đối với tôi là một ác mộng. Nhưng tệ hơn cả là men răng của tôi rất yếu! Khỏi nói đến yếu tố thẩm mỹ vội, riêng việc men răng của tôi yếu và giòn đến mức có thể dễ dàng bị vỡ sứt khi tôi cắn một món ăn hơi cứng một chút. Tôi thường phải ao ước là có hàm răng khỏe mạnh nhưng hình như đó chỉ là ước mơ! Mẹ tôi thì vì thấy thương con, cứ có "phương tiện" nào như kỹ thuật chữa răng, làm răng đẹp mới, là mẹ cho đi làm ngay. 

Hồi đó tôi mới là học sinh, mẹ cũng chỉ là công nhân viên chức, chẳng nhiều tiền gì, nhưng mẹ đã chắt bóp cho tôi đi làm veneer cho một số răng. Veneer là phương pháp mài ráp bớt một chút men răng ngoài và đắp tráng một lớp men nhân tạo lên trên để tạo màu răng đẹp hơn lên trên. Tuy nhiên thời này (cách đây hơn 10 năm), kỹ thuật làm răng thẩm mỹ của nước ta còn rất mới mẻ, nên chất lượng chưa được cao lắm! Có lần tôi đang ở bên Anh du học, cắn vào cái gì đó, bị bong lớp veneer, tôi phải cấp tốc đi làm lại! Một chiếc thôi, tôi nhớ, đã ngốn của tôi 400 bảng (chuyện chữa răng ở các nước tiên tiến rất đắt, đặc biệt răng làm đẹp thẩm mỹ). Ngốn hết 400 bảng, gần bằng một vé máy bay tôi về thăm nhà, tôi xót lắm và nhớ đến tận bây giờ. Sau này về Việt Nam chơi khi nghỉ hè, mẹ lại dẫn tôi đi làm răng tiếp. Lần này là chụp răng sứ- làm crown. Cũng lại là mẹ phải "chịu chi" cho cái "góc con người" của con gái yêu của mẹ, "đền bù" cho việc mẹ sinh tôi ra trong thời thiếu thốn, tôi lại phải "chịu đựng" phòng chữa răng hàng tiếng đồng hồ! Chụp sứ, là khi bạn mài nhỏ toàn bộ chiếc răng nhỏ lại và chụp mẫu răng sứ lên trên. Đối với một người có men răng yếu như tôi thì chẳng lấy gì làm tiếc cả. Tuy nhiên lúc đó tôi chỉ lo là liệu mình có cảm giác "giả" khi nhai, cắn không. Rất may, chỉ sau 2 ngày tôi cảm giác ăn nhai Hoàn toàn bình thường. Điều này là do gốc răng bên dưới vẫn hoàn toàn là răng thật của mình.Thời chụp sứ, dù là tân tiến lúc đó, nhưng cũng phải cách đây 10 năm rồi. Tôi vẫn chung sống hoà bình với nó, nếu như không vì lợi của tôi bị viêm thường xuyên. Lúc nào cũng đỏ tấy và dễ chảy máu khi đánh răng. Dù mặt thẩm mỹ nói chung, răng với lớp sứ đều và sáng hơn đã làm diện mạo của tôi đẹp hơn, tự tin hơn, tuy nhiên do việc viêm lợi, tôi vẫn cảm thấy mình không thực sự "khoẻ", vì vậy không bao giờ hoàn toàn cảm thấy tự tin và thoải mái trong da thịt của mình.

Cách đây 2 năm, có cơ sở nha sỹ tại Hà Nội, không những một lần, mà nhiều lần nhắn tin qua Fanpage cho tôi. Họ nói rất ngưỡng mộ tôi trong công việc và cống hiến. Họ dành thời gian soi ảnh của tôi, chắc phải phóng to lên, và phát hiện nụ cười của tôi chưa được xinh do lợi tôi bị viêm. Họ mời tôi đến khám để các bác sỹ "chẩn bệnh" cho tôi! Thú thực với các bạn, với "lịch sử" "vào trong ra khám" các phòng nha khoa của tôi, thì tôi vô cùng ngại. Nên phải nhiều lần họ thuyết phục kèm nhiều lần quyết tâm của tôi, tôi mới chịu đến! Nha sỹ khám cho tôi, chụp các kiểu rồi bảo rằng, do kỹ thuật làm chụp sứ ngày xưa chưa hoàn chỉnh. Đôi khi họ làm các chụp răng dính liền vào nhau, đôi khi chân chụp sứ gắn cấn quá nhiều xuống phía dưới, gây kích thích viêm lợi, khó làm sạch được răng lợi và từ đó gây viêm triền miên. Chưa kể về thẩm mỹ, màu răng sứ của ngày xưa trắng đục, trông không trong và thật như bây giờ!Và thế là sau nhiều lần đấu tranh tư tưởng, tôi đã tin tưởng bắt tay vào chữa và thay toàn bộ chụp răng sứ từ trước. Quá trình này tôi đã từng viết nên tôi không kể lại nữa. (Xem thêm tại đây)

Nhưng chỉ biết rằng giờ tôi đã thực sự có nụ cười xinh, nụ cười khỏe và sự tự tin khi cười thả ga khi vui.Tôi tín nhiệm cơ sở tới mức gửi cả ba tôi và mẹ tôi đến đây chữa và làm răng.Ngày xưa là mẹ, là ba chăm sóc cho tôi, giờ tôi chăm sóc cho ba mẹ! Tôi còn nguyện vọng chăm sóc răng cho em gái tôi nữa, và luôn giới thiệu gia đình bạn bè tôi đến đây, cứ như thể tôi là "đại sứ" của họ vậy! Nhưng thực chất là "đại sứ không công" nhé mọi người! Chỉ là chia sẻ cho những người cần, đến một cơ sở có uy tín, chất lương chuẩn để khỏi năm lần bảy lượt làm đi làm lại như tôi!

Tên cơ sở là Nha khoa thẩm mỹ Smile Care . Cơ sở tại Hà Nội. Tôi sống trong SG nên phải ra vào nhiều lần. Mọi người đừng hỏi tôi chỗ nào tốt trong SG, tôi không biết! Tôi chỉ giới thiệu những trải nghiệm thật, và trải nghiệm hài lòng của tôi thôi! 

You make My heart sing!

- HÀ ANH - 

 

Bài viết liên quan