SIÊU MẪU HÀ ANH CHIA SẺ VỀ HÀNH TRÌNH TÌM LẠI NỤ CƯỜI TỎA NẮNG TẠI SMILE CARE

13/04/2017

Tôi học tập và làm việc ở Anh cũng suýt soát gần 10 năm, từ năm 18 tuổi. Vậy cũng có nghĩa là suốt quãng thời gian trưởng thành và hình thành phong cách sống của tôi là ở Anh Quốc. 

Phải nói rằng có nhiều thứ được trải nghiệm ở Anh làm tôi học hỏi nhiều, đặc biệt, điều ấn tượng nhất với tôi là họ rất lịch thiệp, cặn kẽ tỉ mẩn và chu đáo. Nếu đi vào y tế khám bệnh hay làm gì đó, trước khi cho loại thuốc gì, họ cũng dặn dò chu đáo, trước khi tiêm mũi thuốc họ cũng căn dặn, là sẽ cảm thấy như thế nào, điều đó có bình thường ra sao, nếu không sẽ phải làm gì… Trước khi làm điều gì họ cũng hỏi ý kiến bạn hoặc giải thích cặn kẽ làm cho bạn rất yên tâm.
Điều này khá khác với tác phong làm việc trong Y tế của Việt nam, bác sỹ muốn làm gì thì làm, người bệnh nhân răm rắp thụ động nghe theo, thậm chí không hiểu chuyện gì đã hoặc sẽ xảy ra. Điều này làm tâm lý bệnh nhân rất là hồi hộp và lo lắng. Và điều này không cần thiết. Chính vì vậy tôi rất ngại khi phải khám/chữa bất cứ điều gì ở Việt Nam, hoặc giả, nếu cần sẽ đến cơ sở của quốc tế, dù điều này có nghĩa phải trả nhiều tiền hơn.
Smile Care, lần đầu tiên cho tôi cảm giác là một cơ sở khám chữa răng làm theo phong cách ở nước ngoài. Đó là tất cả các bác sỹ được lựa chọn theo tiêu chuẩn chuyên môn riêng. Tôi được giải thích mọi công đoạn rất rõ ràng, kèm theo lịch trình được lên sẵn một cách cụ thể.
Đối với mỗi công đoạn, ví dụ như chụp phim cho răng, chữa tuỷ, khám, v.v… đều có người phụ trách riêng.
Riêng công đoạn chụp và phân tích phim cho răng, tôi đã cảm giác rằng ngày hôm đó hàm răng của tôi được làm "minh tinh" bởi có quá ư là nhiều người phân tích nó cặn kẽ, tỉ mẩn để lên lịch trình cho tôi.

Và thế là lịch trình của tôi bắt đầu! Mẹ tôi cũng có một lịch trình riêng.
Tôi sẽ được tháo hết các chụp răng sứ cũ ra, kiểm tra xem có vấn đề gì hay không, nếu cần ở một số răng sẽ diệt tuỷ, nếu không, sẽ đo và làm lại chụp sứ mới. Nhưng trước khi đến với giai đoạn "đổi đời" này, thì tôi phải qua một giai đoạn "kháng chiến trường kỳ" đó là chữa trị cho lợi.


 Các bác sỹ giải thích rằng do lợi tôi bị viêm đã lâu nên không thể lập tức thay chụp sứ, mà phải chữa, phẫu thuật lợi nhẹ để nó hết viêm đỏ, một số phần lợi khác sẽ khoẻ mạnh và trùm lên răng như thông thường.

Thực sự tôi gọi là "kháng chiến trường kỳ" vì nó khá mất thời gian, dù chữa thì nhanh, nhưng đợi nó lành thì phải chờ mất ngót nghét 2 tháng. Dù tôi có sốt ruột thế nào, các bác sỹ cũng nhất quyết đây là điều cần thiết. Họ chấp nhận rằng quá trình khám, chữa sẽ kéo dài lâu hơn dự định nhưng quan trọng là sức khoẻ lâu dài của bệnh nhân, là tôi.
Lúc chữa lợi thì không hề đau, chỉ mất thời gian chút, nhưng quan trọng, đây là điều tuyệt vời nhất xảy ra với tôi, hơn cả sự đẹp, vì cuối cùng tôi sẽ có một hàm răng khoẻ mạnh, tôi sẽ không phải lo bị chảy máu lợi, hay thiếu tự tin nữa. 
Nghĩ vậy nên tôi lại càng quyết tâm! Phép màu nhiệm nào cũng có thể xảy ra, đôi khi đơn giản hơn chúng ta nghĩ. Nhưng quan trọng, chúng ta cần phải quyết tâm.
Và lần này thì tôi QUYẾT TÂM!!!
Cứ lúc nào rảnh một chút, hay kết hợp công việc ra Hà Nội là tôi lại đặt vé ra Hà Nội để "kháng chiến trường kỳ"

Ngày phải tháo những chiếc chụp sứ cũ ra cuối cùng đã đến. Tôi đã chuẩn bị tư tưởng là sẽ "kháng chiến" cả ngày ở đó! Mẹ tôi đến ngồi cùng tôi. Lúc này mẹ đã làm xong "chiến dịch" của mẹ. Mẹ vẫn thế, kiên trì hơn tất thảy các bà mẹ trên thế giới này, có thể ngồi chờ tôi hàng tiếng dài đằng đẵng mà không bao giờ ca thán. Nhưng, có mẹ ngồi đó tôi cũng yên tâm hơn.


Đối với tôi, một vấn đề nữa là tôi hay có tính sốt ruột nên bắt tôi nằm lỳ một chỗ nhiều tiếng liền thì quả thực là một cực hình.
Nhưng tôi đã QUYẾT TÂM rồi, mà khi đã quyết tâm thì điều gì tôi cũng chấp nhận. Chấp nhận mỏi mồm vì phải há lâu, chấp nhận chán vì ngồi lâu v.v… tuy nhiên tôi có gợi ý cho các bác sỹ vài lần là ở đây nên có dịch vụ massage chân, hoặc sử đánh móng chân móng tay để kết hợp cho đỡ phí thời gian- tính tôi là thế, hay muốn thời gian được tận dụng. Các bác sỹ chỉ cười trừ! thì cũng đúng thôi, họ làm chuyên môn chứ đâu phải là đứa mê làm đẹp như tôi.
Dù sao tôi cũng nghĩ đây là một ý hay, dành cho những chị em phụ nữ như tôi.
Cuối cùng thì có 1 răng của tôi phải chữa tuỷ, có nghĩa là một bác sỹ chửa tuỷ được cử tới. Thế là tôi lại mất đứt thêm một lần đến nữa vì phải diệt tuỷ xong chiếc răng bị sâu này thì tôi mới được lắp răng sứ mới. Tôi sốt ruột lắm, nhưng cũng đành vậy. Muốn đẹp, muốn kỹ, thì phải chấp nhận cho người ta làm cẩn thận. Cái gì nó cũng có cái giá của nó.
Mà ở Smile Care, mọi người lại chuyên nghiệp và cẩn thận quá mức. Dù biết dù đó là cực tốt cho bệnh nhân là tôi nhưng đôi khi tôi cũng thầm càu nhàu với mẹ, vì mỗi lần đi ra đi vào tốn của tôi nhiều thời gian, công sức, tiền bạc.

Mọi người thì biết tôi sốt ruột nên rất là lịch sự, an ủi tôi, nhưng nhất quyết giữ lịch của tôi theo quy định, âu là điều tốt, bởi họ không bị sự giục giã và ý muốn của "thượng đế" để bán rẻ lương tâm và chuẩn mực của nhà y. Điều này làm tôi thêm tin tưởng vào các quyết định của họ hơn, bởi cuối cùng, nó tốt cho tôi.
Đối với những người không có nhiều vấn đề về răng và lợi như tôi thì công đoạn làm răng sứ có khi chỉ mất trong 1 tuần với 2 lần hẹn (1 là mài răng, lấy mẫu răng tạm, lần hai là lắp vĩnh viễn sau vài ngày)
Khác với nhiều chỗ làm/ chữa răng, ở Smile Care là môt cơ sở hoàn thiện, từ các phòng chụp, khám, đến có cả xưởng làm răng sứ ngay tại đó (thay vì nhiều cơ sở gửi mẫu đi làm bên ngoài) nên họ có thể điều chỉnh, lảm chủ chất lượng các loại răng. Mọi người thực sự biết mình phải làm gì.
Mọi người cứ lo làm răng sứ ăn uống phải cẩn thận vì giòn với các thứ, chứ nói thật, chỉ cần trải nghiệm mất bao lâu (và bao sức lực) người ta mới tháo được một cái chụp sứ ra thì phải nói rằng có lẽ còn lâu mới có trường hợp nó tự bị rụng ra. Thậm chí, tôi nghĩ, chắc chắn men sứ này khoẻ hơn men răng bình thường, vốn đã yếu của tôi.
Mọi người còn lo rằng liệu chụp sứ lắp vào có "thật" hay không. Đối với tôi, lần đầu tiên khi lắp chụp vào, ngày 1,2 có thể cảm giác hơi lạ một chút, đến những ngày sau trỏ đi là cảm giác tuyệt đối như bình thường. 
Đến thời điểm này thì lợi tôi đã lành đến 95%. Tôi đến lắp chụp sứ lần cuối mà lòng hân hoan. Gắn vĩnh viễn, và vĩnh viễn tôi có những chiếc răng khoẻ đẹp.
Quá trình chọn sứ, và làm hình dạng phù hợp thẩm mỹ với tiêu chuẩn tự nhiên nhất và đẹp nhất cũng là cả một buổi thảo luận của tôi và vài bác sỹ chuyên môn đầu ngành ở đây.
Làm chụp răng sứ, đừng tham làm quá trắng, bởi nếu không nhìn vào ta người ta chỉ nhìn thấy hàm răng trắng xoá. Nên trắng vừa phải, hợp với màu tông da của mình. Các bác sỹ bắt tôi cười đủ các góc độ và chụp ảnh răng tôi. 
Lần đầu tiên hàm răng của tôi được trở thành một minh tinh thực sự. Không, chính nó, chứ không phải là những đường cong gì cả!
Khi lắp răng sứ, chỉ dành cho lợi được sử dụng để vén phần lợi lên nhè nhẹ để khi lắp chụp vào, lợi sẽ phủ lên một cách tự nhiên.
Cái lỗi của lần trước làm chụp của tôi là khi lắp chụp, bác sỹ lắp không chuẩn, cái thì đẩy lên quá cao làm kích ứng gây viêm, cái thì hở nhiều nên thức ăn bị giắt vào, cũng gây viêm.
Giờ những chụp răng của tôi được lắp vào, đều tăm tắp, gọn gàng và xinh đẹp.


Hân hoan, tôi cảm giác như một con người mới, không cảm thấy khó chịu ở bất cứ nơi đâu, khoẻ mạnh, tự tin mỗi khi nói, khi cười, với hàm răng trắng trẻo và xinh xắn của mình.

Tôi thở phào "Thế là xong, anh nhỉ!" với một bác sỹ trẻ điển trai, không quên nở một nụ cười tươi.
"Khi nào chị có thời gian, thu xếp đến tôi chăm sóc nốt cho chị phần răng hàm" Bác sỹ nói quả quyết
"Sao cơ? Tiếp?" tôi hỏi lại 
"Vâng, tôi muốn chăm sóc cho chị thật triệt để!" Bác sỹ trả lời
"Ôi chao, vậy là cuộc hành trình của tôi sẽ tiếp tục!" Tôi nghĩ thầm, nhưng lần này tôi hoàn toàn tin tưởng vào quyết định của bác sỹ. Bởi Smile Care đã chiếm được cảm tình và lòng tin của tôi hoàn toàn.
Tôi định bụng về nhà sẽ viết những chia sẻ tường tận, bởi những trải nghiệm tuyệt vời, cần được san sẻ!

 

Hà Anh

 

 

Bài viết liên quan